洞仙歌

宋代 仲殊
广寒晓驾,姑射寻仙侣。偷被霜华送将去。过越岭、栖息南枝,匀妆面、凝酥轻聚。爱横管、孤度陇头声,尽拚得幽香,为君分付。水亭山驿,衰草斜阳,无限行人断肠处。尽为我、留得多情,何须待、春风相顾。任倒断、深思向梨花,也无奈寒食,几番春雨。
guǎng 广 hán xiǎo jià   shè xún xiān tōu bèi shuāng huá sòng jiāng guò yuè lǐng nán zhī   yún zhuāng miàn níng qīng ài héng guǎn lǒng tóu shēng   jǐn pīn de yōu xiāng   wèi jūn fēn shuǐ tíng shān 驿   shuāi cǎo xié yáng   xiàn xíng rén duàn cháng chù jǐn wèi liú duō qíng   dài chūn fēng xiāng rèn dǎo duàn shēn xiàng huā   nài hán shí   fān chūn