洞仙歌

宋代 黄裳
杳无风色,肠断莲花信。水鉴云垂数峰影。向劳生辛苦,寒暑煎人,争不老,空想秋堂夜静。玉姬挥皓月,时送微凉,莫吝金卮为伊尽。柳下夕阳收,傍水重游,花茵上、雪回襟冷。问避暑天机、自有奇人,但且对湖光,世间谁醒。
yǎo fēng   cháng duàn lián huā xìn shuǐ jiàn yún chuí shù fēng yǐng xiàng láo shēng xīn   hán shǔ jiān rén   zhēng lǎo   kōng xiǎng qiū táng jìng huī hào yuè   shí sòng wēi liáng   lìn jīn zhī wèi jǐn liǔ xià yáng shōu   bàng shuǐ zhòng yóu   huā yīn shàng xuě huí jīn lěng wèn shǔ tiān yǒu rén   dàn qiě duì guāng   shì jiān shuí xǐng