洞仙歌

宋代 卢祖皋
月痕霜晕,雪染冰裁翦。车马尘中甚曾见。自扬州吟罢,踏遍西湖,堪爱处,偏是情高韵远。 冷香惊梦破,姑射人归,图画空遗旧妆面。问何事东君,先与春心,还又是、容易飞花片片。对暮寒修竹哽无言,更画角层城,夜闻吹怨。
yuè hén shuāng yūn   xuě rǎn bīng cái jiǎn chē chén zhōng shén céng jiàn yáng zhōu yín   biàn 西   kān ài chù   piān shì qíng gāo yùn yuǎn
lěng xiāng jīng mèng   shè rén guī   huà kōng jiù zhuāng miàn wèn shì dōng jūn   xiān chūn xīn   hái yòu shì róng fēi huā piàn piàn duì hán xiū zhú gěng yán   gèng huà jiǎo céng chéng   wén chuī yuàn