洞仙歌

宋代 晁端礼
年时此际,向扁舟同载。风送征帆暮天外。对沙汀宿鹭,与波上轻鸥,双双处,相唤相呼自在。 如今重整棹,烟景依然,谁念轻分绣罗带。向蓬窗独坐,不觉徊徨,鸥与鹭、想一齐惊怪。怎生得、今宵梦还家,又譬如秉烛,夜阑相对。
nián shí   xiàng piān zhōu tóng zǎi fēng sòng zhēng fān tiān wài duì shā tīng 宿   shàng qīng ōu   shuāng shuāng chù   xiāng huàn xiāng zai
jīn chóng zhěng zhào   yān jǐng rán   shuí niàn qīng fēn xiù luó dài xiàng péng chuāng zuò   jué huái huáng   ōu xiǎng jīng guài zěn shēng de jīn xiāo mèng huán jiā   yòu bǐng zhú   lán xiāng duì