洞仙歌

宋代 赵鼎
空山雨过,月色浮新酿。把盏无人共心赏。漫悲吟、独自捻断霜须,还就寝、秋入孤衾渐爽。 可怜窗外竹,不怕西风,一夜潇潇弄疏响。奈此九回肠,万斛清愁,人何处、邈如天样。纵陇水、秦云阻归音,便不许时闲,梦中寻访。
kōng shān guò   yuè xīn niàng zhǎn rén gòng xīn shǎng màn bēi yín niǎn duàn shuāng   hái jiù qǐn qiū qīn jiàn shuǎng
lián chuāng wài zhú   西 fēng   xiāo xiāo nòng shū xiǎng nài jiǔì huí cháng   wàn qīng chóu   rén chǔ miǎo tiān yàng zòng lǒng shuǐ qín yún guī yīn   biàn 便 shí xián   mèng zhōng xún fǎng 访