洞仙歌

宋代 朱敦儒
何人不爱,是江梅红绽。雪野寒空冻云晚。照清溪绰约,粉艳先春,包绛萼、姑射冰肌自暖。 上林花万品,都借风流,国色天香任欣羡。共素娥青女,一笑相逢,人不见、悄悄霜宫月殿。想乘云、是在玉皇前,粲蕊佩明珰,侍清都燕。
rén ài   shì jiāng méi hóng zhàn xuě hán kōng dòng yún wǎn zhào qīng chuò yuē   fěn yàn xiān chūn   bāo jiàng è shè bīng nuǎn
shàng lín huā wàn pǐn   dōu jiè fēng liú   guó tiān xiāng rèn xīn xiàn gòng é qīng   xiào xiāng féng   rén jiàn qiāo qiāo shuāng gōng yuè diàn 殿 xiǎng chéng yún shì zài huáng qián   càn ruǐ pèi míng dāng   shì qīng dōu yàn