冬夕

宋代 陆游
犬吠惊飘叶,禽喧换宿枝。 堕空霜肃肃,垂地斗离离。 野叟读书罢,高城吹角悲。 功名浑错料,老病却如期。
quǎn fèi jīng piāo   qín xuān huàn 宿 zhī  
duò kōng shuāng   chuí dòu  
sǒu shū   gāo chéng chuī jiǎo bēi  
gōng míng hún cuò liào   lǎo bìng què