东武二首 其二

宋代 张舜民
景公登牛山,俯阚临邑区。耕耘被广野,轩冕充修衢。 斗鸡走狗马,击筑吹笙竽。鱼盐来海岱,桑柘入青徐。 饶乐曾无敌,弃背复何如。公乃叹而泣,顾谓诸大夫。 安得千万年,长有此国都。大夫助公泣,献寿犹欷歔。 晏子敛袂笑,笑此君臣愚。世事如轮环,曾不借须臾。 前此十数公,今已成丘墟。胡不长守此,乃与子孙居。 始知富贵者,喜受庸人谀。岂独当时笑,后世亦揶揄。
jǐng gōng dēng niú shān   hǎn lín gēng yún bèi guǎng 广 xuān   miǎn chōng xiū    
dòu zǒu gǒu   zhù chuī shēng yán lái hǎi dài sāng   zhè qīng    
ráo céng   bèi gōng nǎi tàn ér   wèi zhū dài    
ān qiān wàn nián   zhǎng yǒu guó dài zhù gōng xiàn   shòu yóu 寿    
yàn liǎn mèi xiào   xiào jūn chén shì shì lún huán céng   jiè    
qián shí shù gōng   jīn chéng qiū zhǎng shǒu nǎi   sūn    
shǐ zhī guì zhě   shòu yōng rén dāng shí xiào hòu   shì