冬晚山房书事

宋代 陆游
屏迹山村病日增,乌皮几稳得闲凭。 冻云傍水封梅萼,嫩日烘窗释砚冰。 岁尽光阴饶衮衮,身闲醉梦且腾腾。 蛮童采药归来晚,客至从嗔唤不应。
píng shān cūn bìng zēng   wěn xián píng  
dòng yún bàng shuǐ fēng méi è   nèn hōng chuāng shì yàn bīng  
suì jìn guāng yīn ráo gǔn gǔn   shēn xián zuì mèng qiě téng téng  
mán tóng cǎi yào guī lái wǎn   zhì cóng chēn huàn yīng