冬晚

宋代 张侃
冬晴日暖如春天,墨云忽过雨生寒。定飞柳絮呈农瑞,未放梅花到酒樽。 历尾无多更旧岁,笔端不韵祇陈言。须臾刮地风声壮,吹折南墙老竹根。
dōng qíng nuǎn chūn tiān   yún guò shēng hán dìng fēi liǔ chéng nóng ruì wèi   fàng méi huā dào jiǔ zūn    
wěi duō gèng jiù suì   duān yùn chén yán guā fēng shēng zhuàng chuī   zhé nán qiáng lǎo zhú gēn