洞庭沈氏园亭

宋代 孙觌
云根瘴滔天,万叠如连环。峨峨一镜中,绾结十二鬟。 坛殿岁月古,敝石苍苔斑。毛公已仙去,故物尚人间。 群胡射汉月,猎火焮百蛮。安知橘中乐,避世真商山。 英英东阳孙,高情寄人寰。诛茅择地胜,斩崖破天悭。 开轩叠苍玉,乱峰刻孱颜。循除绕罗带,浅溜鸣潺湲。 意行云共出,地坐草可班。兴至亦乘桴,一蓑卧沧湾。
yún gēn zhàng tāo tiān   wàn dié lián huán é é jìng zhōng   wǎn jié shí èr huán
tán diàn 殿 suì yuè   shí cāng tái bān máo gōng xiān   shàng rén jiān
qún shè hàn yuè   liè huǒ xìn bǎi mán ān zhī zhōng   shì zhēn shāng shān
yīng yīng dōng yáng sūn   gāo qíng rén huán zhū máo shèng   zhǎn tiān qiān
kāi xuān dié cāng   luàn fēng chán yán xún chú rào luó dài   qiǎn liū míng chán yuán
xíng yún gòng chū   zuò cǎo bān xīng zhì chéng   suō cāng wān