洞庭秋三十首 其十一

明代 王夫之
瀰瀰盈盈不借春,千萧万瑟屯嶙峋。水力未至溢浩淼,雄心仅可吞清贫。 张乐鼓瑟凭慰藉,巫娥湘后惘逡巡。自然难释虚无恨,斜月流霜非有因。
yíng yíng jiè chūn   qiān xiāo wàn tún lín xún shuǐ wèi zhì hào miǎo xióng   xīn jǐn tūn qīng pín    
zhāng píng wèi jiè   é xiāng hòu wǎng qūn xún rán nán shì hèn xié   yuè liú shuāng fēi yǒu yīn