洞庭秋三十首 其十
回头摇落悲群动,广大昌明亦自猜。无触之声消梦晷,不寒而慄贮骚才。
藏舟后夜同归壑,张楚初心冀缓哀。驰骛清狂何所吝,寒潭降潦畏相催。
huí
回
tóu
头
yáo
摇
luò
落
bēi
悲
qún
群
dòng
动
,
guǎng
广
dà
大
chāng
昌
míng
明
yì
亦
zì
自
cāi
猜
wú
。
chù
无
zhī
触
shēng
之
xiāo
声
mèng
消
guǐ
梦
bù
晷
,
hán
不
ér
寒
lì
而
zhù
慄
sāo
贮
cái
骚
才
。
cáng
藏
zhōu
舟
hòu
后
yè
夜
tóng
同
guī
归
hè
壑
,
zhāng
张
chǔ
楚
chū
初
xīn
心
jì
冀
huǎn
缓
āi
哀
chí
。
wù
驰
qīng
骛
kuáng
清
hé
狂
suǒ
何
lìn
所
hán
吝
,
tán
寒
jiàng
潭
lǎo
降
wèi
潦
xiāng
畏
cuī
相
催
。