洞庭春色/沁园春

宋代 吴泳
兰切膏凝,柳沟燧落,光景乍新。正石坛人静,风清绮陌,朱筵灯闹,雨压香尘。不似潘郎花作县,且管勾江山当主人。看承处,有帘犀透月,蜡凤烧云。裴回五花泉上,问谁解攻打愁城。算人生行乐,不须富贵,官居游适,必就高明。山寺归来簪花笑,笑老去犹能强作春。无限事,愿长开醉眼,饱看升平。
lán qiè gāo níng   liǔ gōu suì luò   guāng jǐng zhà xīn zhèng shí tán rén jìng   fēng qīng   zhū yán dēng nào   xiāng chén shì pān láng huā zuò xiàn   qiě guǎn gōu jiāng shān dāng zhǔ rén kàn chéng chù   yǒu lián tòu yuè   fèng shāo yún péi huí huā quán shàng   wèn shuí jiě gōng chóu chéng suàn rén shēng xíng   guì   guān yóu shì   jiù gāo míng shān guī lái zān huā xiào   xiào lǎo yóu néng qiáng zuò chūn xiàn shì   yuàn zhǎng kāi zuì yǎn   bǎo kàn shēng píng