洞庭春色/沁园春

宋代 魏了翁
四十之年,头颅如此,岂不自知。正东家尼父,叹无闻日,鄹人孟子,不动心时。顾我未能真自信,算三十九年浑是非。随禄仕,便加齐卿相,于我何为。 人间郁蒸难耐,谁借我五万蒲葵。上玉台百尺,天连野□,□楼千里,江射晴晖。此意分明谁与会,但时把瑶笙和月吹。吾归矣,有鸿相与和,鹤自由飞。
shí zhī nián   tóu   zhī zhèng dōng jiā   tàn wén   zōu rén mèng   dòng xīn shí wèi néng zhēn xìn   suàn sān shí jiǔ nián hún shì fēi suí shì   biàn 便 jiā qīng xiàng   wéi
rén jiān zhēng nán nài   shuí jiè wàn kuí shàng tái bǎi chǐ   tiān lián       lóu qiān   jiāng shè qíng huī fēn míng shuí huì   dàn shí yáo shēng yuè chuī guī   yǒu hóng 鸿 xiāng   yóu fēi