洞庭春色 遣累

近现代 魏元旷
千古茫茫,这重圈子,跳出谁来。便九还鼎畔,养成火候,四禅天上,免却风灾。 忧乐总归相替换,眼看去、人天一例乖。真如那、波纹细蹙,雷电惊飞。 百年一弹过去,早则是、壮志沈埋。任松坚柏挺,不欺霜雪,女萝偏施,山水巅涯。 搔尽白头还作计,再休问、儿孙才不才。也知得、前贤遗训,道莫安排。
qiān máng máng   zhè zhòng quān zi   tiào chū shuí lái biàn 便 jiǔ hái dǐng pàn   yǎng chéng huǒ hòu   chán tiān shàng   miǎn què fēng zāi
yōu zǒng guī xiāng huàn   yǎn kàn rén tiān guāi zhēn wén   léi diàn jīng fēi
bǎi nián dàn guò   zǎo shì zhuàng zhì shěn mái rèn sōng jiān bǎi tǐng   shuāng xuě   luó piān shī   shān shuǐ diān
sāo jǐn bái tóu hái zuò   zài xiū wèn ér sūn cái cái zhī de qián xián xùn   dào ān pái