洞庭春色(并引)

宋代 苏轼
安定郡王以黄柑酿酒,谓之洞庭春色,色香味三绝,以饷其犹子德麟。 德麟以饮余,为作此诗。 醉后信笔,颇有沓拖风气。 二年洞庭秋,香雾长噀手。 今年洞庭春,玉色疑非酒。 贤王文字饮,醉笔蛟蛇走。 既醉念君醒,远饷为我寿。 瓶开香浮座,盏凸光照牖。 方倾安仁醽,(潘岳《笙赋》云:披黄苞以授柑,倾绿瓷以酌醽)。 莫遣公远嗅。 (明皇食柑,凡千余枚,皆缺一瓣,问进柑使者,云中途尝有道士嗅之。 盖罗公远也。 )要当立名字,未可问升斗。 应呼钓诗钩,亦号扫愁帚。 君知蒲萄恶,止是嫫姆黝。 须君滟海杯,浇我谈天口。
ān dìng jùn wáng huáng gān niàng jiǔ   wèi zhī dòng tíng chūn   xiāng wèi sān jué   xiǎng yóu lín  
lín yǐn   wéi zuò shī  
zuì hòu xìn   yǒu tuō fēng  
èr nián dòng tíng qiū   xiāng zhǎng xùn shǒu  
jīn nián dòng tíng chūn   fēi jiǔ  
xián wáng wén yǐn   zuì jiāo shé zǒu  
zuì niàn jūn xǐng   yuǎn xiǎng wèi shòu 寿  
píng kāi xiāng zuò   zhǎn guāng zhào yǒu  
fāng qīng ān rén líng     pān yuè shēng yún huáng   bāo shòu gān qīng   绿 zhuó líng        
qiǎn gōng yuǎn xiù  
  míng huáng shí gān   fán qiān méi   jiē quē bàn   wèn jìn gān shǐ 使 zhě   yún zhōng cháng yǒu dào shì xiù zhī  
gài luó gōng yuǎn  
  yào dāng míng zi   wèi wèn shēng dǒu  
yīng diào shī gōu   hào sǎo chóu zhǒu  
jūn zhī táo è   zhǐ shì yǒu  
jūn yàn hǎi bēi   jiāo tán tiān kǒu