洞庭春色

宋代 程垓
锦字亲裁,泪巾偷_,细说旧时。记笑桃门巷,妆窥宝靥,弄花庭前,香湿罗衣。几度相随游冶去,任月细风尖犹未归。多少事,有垂杨眼见,红烛心知。 如今事都过也,但赢得、双鬓成丝。叹半妆红豆,相思有分,两分青镜,重合难期。惆怅一春飞絮,梦悠扬教人分付谁。销魂处,又梨花雨暗,半掩重扉。
jǐn qīn cái   lèi jīn tōu   _   _, shuō jiù shí xiào táo mén   xiàng zhuāng kuī   bǎo nòng   huā tíng 湿 qián xiāng shī luó xiāng   suí yóu rèn yuè fēng jiān yóu wèi   guī duō shǎo shì   yǒu chuí yáng yǎn jiàn
jīn shì dōu guò   dàn yíng de shuāng bìn chéng tàn bàn zhuāng hóng dòu   xiāng yǒu fèn   liǎng fēn qīng jìng   chóng nán chóu chàng chūn fēi   mèng yōu yáng jiào rén fēn shuí xiāo hún chù   yòu huā àn   bàn yǎn zhòng fēi