东天目 其二

宋代 施枢
不谓山行得此晴,有名胜处必须经。玉田草满春无极,石室人稀夜不扃。 自料俗情应厌倦,谁知幽意在空冥。碧桃却似传消息,一曲琼歌月满庭。
wèi shān xíng qíng   yǒu míng shèng chù jīng tián cǎo mǎn chūn shí   shì rén jiōng    
liào qíng yīng yàn juàn   shéi zhī yōu zài kōng míng táo què shì chuán xiāo xi   qióng yuè mǎn tíng