洞天春

宋代 欧阳修
莺啼绿树声早。槛外残红未扫。露点真珠遍芳草。正帘帏清晓。 秋千宅院悄悄。又是清明过了。燕蝶轻狂,柳丝撩乱,春心多少。
yīng 绿 shù shēng zǎo kǎn wài cán hóng wèi sǎo diǎn zhēn zhū biàn fāng cǎo zhèng lián wéi qīng xiǎo
qiū qiān zhái yuàn qiāo qiāo yòu shì qīng míng guò le yàn dié qīng kuáng   liǔ liáo luàn   chūn xīn duō shǎo