洞山祖超然生辰

宋代 释德洪
希郎真吾道门友,初见忘年今耐久。天机深稳道骨清,诗句谁令愕人口。 可怜佳处未全知,但见兹篇气浑厚。我生痴鲁人所弃,洞视胸中了无有。 但忻所至有青山,依倚丛林遮百丑。君才一筹胜却我,胡为包腰反随后。 人生嗜好调自殊,海上旧闻人逐臭。江南长忆好云泉,今日云泉长入手。 万顷苍然几桉间,作诗举以为君寿。理毫聊为试冰华,小字明窗看挥肘。
láng zhēn dào mén yǒu   chū jiàn wàng nián jīn nài jiǔ tiān shēn wěn dào qīng shī   shuí lìng è rén kǒu    
lián jiā chǔ wèi quán zhī   dàn jiàn piān hún hòu shēng chī rén suǒ dòng   shì xiōng zhōng liǎo yǒu    
dàn xīn suǒ zhì yǒu qīng shān   cóng lín zhē bǎi chǒu jūn cái chóu shèng què   wéi bāo yāo fǎn suí hòu    
rén shēng shì hào diào shū   hǎi shàng jiù wén rén zhú chòu jiāng nán cháng hǎo yún quán jīn   yún quán cháng shǒu    
wàn qǐng cāng rán ān jiān   zuò shī wéi jūn shòu 寿 háo liáo wèi shì bīng huá xiǎo   míng chuāng kàn huī zhǒu