东上辞松楸一首

宋代 宗泽
八年坐亲党,泯伏长安城。 甘心傍松楸,申我儿子情。 闭户慨岩廊,读书笑金籯。 力田固为政,课童乃司兵。 深病骨相寒,不蒙轩冕荣。 维天临万邦,搜罗世豪英。 我友挽出之,大人今继胆。 古无忠孝全,泣涕去丘茔。 为翁大门闾,翻然以东征。
nián zuò qīn dǎng   mǐn cháng ān chéng
gān xīn bàng sōng qiū   shēn ér zi qíng
kǎi yán láng   shū xiào jīn yíng
tián wéi zhèng   tóng nǎi bīng
shēn bìng xiāng hán   méng xuān miǎn róng
wéi tiān lín wàn bāng   sōu luó shì háo yīng
yǒu wǎn chū zhī   rén jīn dǎn
zhōng xiào quán   qiū yíng
wèi wēng mén   fān rán dōng zhēng