东山渡湖

宋代 范成大
渡船帆饱如张弓,条忽世界寒浺瀜。 堪舆无垠日夜泛,浩浩元气蓬蓬风。 湖光日色不可辨,但见水精火齐合集成虚空。 波臣川后敬爱客,约束秘怪驱鱼龙。 大千总作大圆镜,光中飞度迷西东。 苍茫一身无四壁,八方上下惟孤篷。 毛仙出迎笑相问,何乃自苦荒寒中。 吾生盖头乏片瓦,到处漂摇称寓公。 犹嫌尘土碍人眼,兹游胜绝余难同。 九衢车马恍昨梦,付与一笑随飞鸿。
chuán fān bǎo zhāng gōng   tiáo shì jiè hán chōng róng
kān yín fàn   hào hào yuán péng péng fēng
guāng biàn   dàn jiàn shuǐ jīng huǒ chéng kōng
chén chuān hòu jìng ài   yuē shù guài lóng
qiān zǒng zuò yuán jìng   guāng zhōng fēi 西 dōng
cāng máng shēn   fāng shàng xià wéi péng
máo xiān chū yíng xiào xiāng wèn   nǎi huāng hán zhōng
shēng gài tóu piàn   dào chù piāo yáo chēng gōng
yóu xián chén ài rén yǎn   yóu shèng jué nán tóng
jiǔ chē huǎng zuó mèng   xiào suí fēi hóng 鸿