冬日斋居遣怀

唐代 王翰
十月雪花大如手,朔吹奔腾撼北牖。闭门伏几读古书,招客围炉饮醇酎。 世上行路风尘多,河冰寒积白峨峨。为儒无补谩痴绝,坐窃俸廪将如何。 夙昔早有林泉兴,野鹤山猿自天性。一落红尘竟不归,白云久塞南山径。 庙堂之臣夔与龙,明堂之材柏与松。揖逊尧舜迈往古,制作礼乐同皇风。 我本山中钓鱼者,偶弄文墨自陶写。沐猴安可着衣冠,梦入云林亦潇洒。 沧浪之水何时清,水清待我濯长缨。束书从此便归去,为续沙头鸥鹭盟。
shí yuè xuě huā shǒu   shuò chuī bēn téng hàn běi yǒu mén shū   zhāo wéi yǐn chún zhòu
shì shàng xíng fēng chén duō   bīng hán bái é é wèi mán chī jué   zuò qiè fèng lǐn jiāng
zǎo yǒu lín quán xīng   shān yuán tiān xìng luò hóng chén jìng guī   bái yún jiǔ sāi nán shān jìng
miào táng zhī chén kuí lóng   míng táng zhī cái bǎi sōng xùn yáo shùn mài wǎng   zhì zuò yuè tóng huáng fēng
běn shān zhōng diào zhě   ǒu nòng wén táo xiě hóu ān zhuó guān   mèng yún lín xiāo
cāng làng zhī shuǐ shí qīng   shuǐ qīng dài zhuó cháng yīng shù shū cóng biàn 便 guī   wèi shā tóu ōu méng