冬日玉色木芍药

宋代 韩淲
便觉风和满县新,一枝欺雪长精神。东皇不肯群芳谢,南国先回百里春。 檐外早梅犹隐约,篱边残菊已纷纶。河阳善政催花发,如见霓裳舞太真。
biàn 便 jué fēng mǎn xiàn xīn   zhī xuě zhǎng jīng shén dōng huáng kěn qún fāng xiè nán   guó xiān huí bǎi chūn    
yán wài zǎo méi yóu yǐn yuē   biān cán fēn lún yáng shàn zhèng cuī huā   jiàn cháng tài zhēn