冬日宴于庶子宅各赋一字得鲜

唐代 刘孝孙
解襟游胜地,披云促宴筵。清文振笔妙,高论写言泉。 冻柳含风落,寒梅照日鲜。骊歌虽欲奏,归驾且留连。
jiě jīn yóu shèng   yún yàn yán qīng wén zhèn miào   gāo lùn xiě yán quán
dòng liǔ hán fēng luò   hán méi zhào xiān suī zòu   guī jià qiě liú lián