冬日宴于庶子宅各赋一字得趣

唐代 令狐德棻
高门聊命赏,群英于此遇。放旷山水情,留连文酒趣。 夕烟起林兰,霜枝殒庭树。落景虽已倾,归轩幸能驻。
gāo mén liáo mìng shǎng   qún yīng fàng kuàng shān shuǐ qíng   liú lián wén jiǔ
yān lín lán   shuāng zhī yǔn tíng shù luò jǐng suī qīng   guī xuān xìng néng zhù