冬日显宁偶书二首 其一

宋代 释德洪
山舟不肯留,白发日夜益。晓窥青铜光,乃觉朱颜失。 故人半凋零,行吟百忧集。旧山天尽头,岁晏衰眼力。 高枕此山泉,比兴复何日。百年暗相惊,奔忙如瞬息。 乔松亦已尘,仙术无烦乞。
shān zhōu kěn liú   bái xiǎo kuī qīng tóng guāng nǎi   jué zhū yán shī    
rén bàn diāo líng   xíng yín bǎi yōu jiù shān tiān jìn tóu suì   yàn shuāi yǎn    
gāo zhěn shān quán   xīng bǎi nián àn xiāng jīng bēn   máng shùn    
qiáo sōng chén   xiān shù fán