冬日题觉公牛头兰若

唐代 李洞
天寒高木静,一磬隔川闻。鼎水看山汲,台香扫雪焚。 鹤归惟认刹,僧步不离云。石室开禅后,轮珠谢圣君。
tiān hán gāo jìng   qìng chuān wén dǐng shuǐ kàn shān   tái xiāng sǎo xuě fén
guī wéi rèn shā   sēng yún shí shì kāi chán hòu   lún zhū xiè shèng jūn