冬日书事二首
孤城已惨淡,晚色复朦胧。
日动乌栖叶,云开雁去风。
草繁田尚绿,霜薄叶微红。
已是悲摇落,那堪岁更穷。
gū
孤
chéng
城
yǐ
已
cǎn
惨
dàn
淡
,
wǎn
晚
sè
色
fù
复
méng
朦
lóng
胧
。
rì
日
dòng
动
wū
乌
qī
栖
yè
叶
,
yún
云
kāi
开
yàn
雁
qù
去
fēng
风
。
cǎo
草
fán
繁
tián
田
shàng
尚
lǜ
绿
,
shuāng
霜
báo
薄
yè
叶
wēi
微
hóng
红
。
yǐ
已
shì
是
bēi
悲
yáo
摇
luò
落
,
nà
那
kān
堪
suì
岁
gèng
更
qióng
穷
。