冬日诗

南北朝 鲍照
严云乱山起。 白日欲还次。 曛雾蔽穷天。 夕阴晦寒地。 烟霾有氛氲。 精光无明异。 风急野田空。 饥禽稍相弃。 含生共通闭。 怀贤孰为利。 天规茍平圆。 宁得已偏媚。 瀚海有归潮。 衰容不还稚。 君今且安歌。 无念老方至。
yán yún luàn shān
bái hái
xūn qióng tiān
yīn huì hán
yān mái yǒu fēn yūn
jīng guāng míng
fēng tián kōng
qín shāo xiāng
hán shēng gòng tōng
huái 怀 xián shú wèi
tiān guī píng yuán
níng de piān mèi
hàn hǎi yǒu guī cháo
shuāi róng hái zhì
jūn jīn qiě ān
niàn lǎo fāng zhì