冬日伤志篇

南北朝 邢邵
昔时惰游士,任性少矜裁。朝驱玛瑙勒,夕衔熊耳杯。 折花步淇水,抚瑟望丛台。繁华夙昔改,衰病一时来。 重以三冬月,愁云聚复开。天高日色浅,林劲鸟声哀。 终风激檐宇,馀雪满条枚。遨游昔宛洛,踟蹰今草莱。 时事方去矣,抚己独伤怀。
shí duò yóu shì   rèn xìng shǎo jīn cái cháo nǎo lēi   xián xióng ěr bēi
zhé huā shuǐ   wàng cóng tái fán huá gǎi   shuāi bìng shí lái
zhòng sān dōng yuè   chóu yún kāi tiān gāo qiǎn   lín jìn niǎo shēng āi
zhōng fēng yán   xuě mǎn tiáo méi áo yóu wǎn luò   chí chú jīn cǎo lái
shí shì fāng   shāng huái 怀