冬日偶成十首 其一

明代 释函可
一人有二心,何况二人同。面交且莫论,鲍管亦匆匆。 落日变朝槿,微风丧秋桐。兰室为枯肆,芳秽味俱浓。 安得一心人,相与耐寒冬。
rén yǒu èr xīn   kuàng èr rén tóng miàn jiāo qiě lùn   bào guǎn cōng cōng
luò biàn cháo jǐn 槿   wēi fēng sàng qiū tóng lán shì wèi   fāng huì wèi nóng
ān xīn rén   xiāng nài hán dōng