冬日偶成十首 其四

明代 释函可
咫尺有千嶂,何况见面希。相去日以远,相期日以非。 坚白虽自矢,磨涅亦非宜。苟非金与石,胡能终勿移。 厥初岂不光,厥后难可知。安得守贞人,万里相因依。
zhǐ chǐ yǒu qiān zhàng   kuàng jiàn miàn xiāng yuǎn   xiāng fēi
jiān bái suī shǐ   niè fēi gǒu fēi jīn shí   néng zhōng
jué chū guāng   jué hòu nán zhī ān shǒu zhēn rén   wàn xiāng yīn