冬日偶成十首 其六

明代 释函可
防微犹或疏,何况弛其太。星星欲燎原,涓涓欲成海。 内心起芒忽,相续必以害。咄哉野千流,口口矜无碍。 神明虽至耸,顾影恬莫怪。安得持身者,终始期勿败。
fáng wēi yóu huò shū   kuàng chí tài xīng xing liáo yuán   juān juān chéng hǎi
nèi xīn máng   xiāng hài duō zāi qiān liú   kǒu kǒu jīn ài
shén míng suī zhì sǒng   yǐng tián guài ān chí shēn zhě   zhōng shǐ bài