冬日放言二十一首 其十五

宋代 张耒
灵通古丛林,他日休吾车。出门循古城,荒圃畦寒蔬。 手种堂下花,颇已数尺馀。何人揽其华,故人应念予。
líng tōng cóng lín   xiū chē chū mén xún chéng huāng   hán shū    
shǒu zhǒng táng xià huā   shù chǐ rén lǎn huá   rén yīng niàn