冬日读白集爱其贫坚志士节病长高人情之句作

宋代 陆游
汉祸始外戚,唐乱基宦寺。 小人计已私,颇复指他事。 公卿恬骇机,关河入危涕。 草茅岂无人,死抱经世志?
hàn huò shǐ wài   táng luàn huàn  
xiǎo rén   zhǐ shì  
gōng qīng tián hài   guān wēi  
cǎo máo rén   bào jīng shì zhì