冬日登南高峰

清代 龚禔身
寒山断行迹,落叶大于掌。我来正凄风,抚景结遥想。 峭崖逢僧臞,空林答樵响。饥乌啄败芦,征雁弄清吭。 俯仰会所适,心目竞飒爽。一峰立我前,窄径聚而上。 倦欲憩松根,险思扶藤杖。遂得造其巅,平湖贡滉瀁。 云从足底生,烟自树头敞。始信山中人,足悟尘外赏。 后期回春姿,林木互苍莽。蛮榼倩僮携,鼓琴矢独往。
hán shān duàn háng   luò zhǎng lái zhèng fēng   jǐng jié yáo xiǎng
qiào féng sēng   kōng lín qiáo xiǎng zhuó bài   zhēng yàn nòng qīng kēng
yǎng huì suǒ shì   xīn jìng shuǎng fēng qián   zhǎi jìng ér shàng
juàn sōng gēn   xiǎn téng zhàng suì zào diān   píng gòng huàng yàng
yún cóng shēng   yān shù tóu chǎng shǐ xìn shān zhōng rén   chén wài shǎng
hòu huí chūn 姿   lín cāng mǎng mán qiàn tóng xié   qín shǐ wǎng