冬日村居 其一

明代 李攀龙
高卧堪人事,幽栖岂世情。老松寒更拙,片竹冷逾清。 拥褐江湖色,鸣琴雨雪声。懒心常近傲,不是学庄生。
gāo kān rén shì   yōu shì qíng lǎo sōng hán gēng zhuō piàn   zhú lěng qīng    
yōng jiāng   míng qín xuě shēng lǎn xīn cháng jìn ào   shì xué zhuāng shēng