冬日出郊二首

宋代 王之道
一鞭乘兴上山头,雨脚随风湿破裘。 冬日有情还可爱,忽开云雾见林丘。
biān chéng xìng shàng shān tóu   jiǎo suí fēng shī 湿 qiú
dōng yǒu qíng hái ài   kāi yún jiàn lín qiū