冬日呈郭明远二首 其二
底事遑遑不见容,秋来又见走西东。四时花月搜吟内,万里江山险阻中。
归去但应存舌在,愁来莫更笑途穷。从今贾马休谈咏,恐起霜天刮面风。
dǐ
底
shì
事
huáng
遑
huáng
遑
bú
不
jiàn
见
róng
容
,
qiū
秋
lái
来
yòu
又
jiàn
见
zǒu
走
xī
西
dōng
东
sì
。
shí
四
huā
时
yuè
花
sōu
月
yín
搜
nèi
吟
wàn
内
,
lǐ
万
jiāng
里
shān
江
xiǎn
山
zǔ
险
zhōng
阻
中
。
guī
归
qù
去
dàn
但
yīng
应
cún
存
shé
舌
zài
在
,
chóu
愁
lái
来
mò
莫
gèng
更
xiào
笑
tú
途
qióng
穷
cóng
。
jīn
从
gǔ
今
mǎ
贾
xiū
马
tán
休
yǒng
谈
kǒng
咏
,
qǐ
恐
shuāng
起
tiān
霜
guā
天
miàn
刮
fēng
面
风
。