冬日

宋代 陆游
客至惟清坐,真贫不是悭。 援琴排遣闷,合药破除闲。 引鹤时穿屐,逢梅一破颜。 怪来寒彻骨,夜雪冒南山。
zhì wéi qīng zuò   zhēn pín shì qiān  
yuán qín pái qiǎn mèn   yào chú xián  
yǐn shí chuān 穿   féng méi yán  
guài lái hán chè   xuě mào nán shān