冬日

宋代 利登
藤果累累熟,山晴自绕檐。 断薪经雨湿,野菜着霜甜。 诗秒客相笑,家贫鹤不嫌。 谁能更惆怅,痴坐卷疎帘。
téng guǒ lěi lěi shú   shān qíng rào yán  
duàn xīn jīng shī 湿   cài zhe shuāng tián  
shī miǎo xiāng xiào   jiā pín xián  
shuí néng gèng chóu chàng   chī zuò juǎn shū lián