冬日

唐代 孟郊
老人行人事,百一不及周。冻马四蹄吃,陟卓难自收。 短景仄飞过,午光不上头。少壮日与辉,衰老日与愁。 日愁疑在日,岁箭迸如雠。万事有何味,一生虚自囚。 不知文字利,到死空遨游。
lǎo rén xíng rén shì   bǎi zhōu dòng chī   zhì zhuó nán shōu
duǎn jǐng fēi guò   guāng shàng tou shào zhuàng huī   shuāi lǎo chóu
chóu zài   suì jiàn bèng chóu wàn shì yǒu wèi   shēng qiú
zhī wén   dào kōng áo yóu