冬泉
冬日水枯穿地骨,泠泠涌出映眉泓。十年咸海空愁热,一掬香流但有名。
可汲岂须伤井渫,真源那复待河清。莫劳橹断更招隐,到处佳泉惬老情。
dōng
冬
rì
日
shuǐ
水
kū
枯
chuān
穿
dì
地
gǔ
骨
,
líng
泠
líng
泠
yǒng
涌
chū
出
yìng
映
méi
眉
hóng
泓
shí
。
nián
十
xián
年
hǎi
咸
kōng
海
chóu
空
rè
愁
yī
热
,
jū
一
xiāng
掬
liú
香
dàn
流
yǒu
但
míng
有
名
。
kě
可
jí
汲
qǐ
岂
xū
须
shāng
伤
jǐng
井
xiè
渫
,
zhēn
真
yuán
源
nà
那
fù
复
dài
待
hé
河
qīng
清
mò
。
láo
莫
lǔ
劳
duàn
橹
gèng
断
zhāo
更
yǐn
招
dào
隐
,
chù
到
jiā
处
quán
佳
qiè
泉
lǎo
惬
qíng
老
情
。