冬晴闲步东村由故塘还舍作二首 其二

宋代 陆游
红藤拄杖独相羊,路绕东村小岭傍。水落枯萍黏蟹椵,云开寒日上鱼梁。 洛阳二顷言良是,光范三书计本狂。历尽危机识天意,要令闲健返耕桑。
hóng téng zhǔ zhàng xiāng yáng   rào dōng cūn xiǎo lǐng bàng shuǐ luò píng nián xiè jiǎ   yún kāi hán shàng liáng
luò yáng èr qǐng yán liáng shì   guāng fàn sān shū běn kuáng jìn wēi shí tiān   yào lìng xián jiàn fǎn gēng sāng