冬晴

宋代 陆游
吴中霜雪晚,初冬正佳时。 丹枫未辞林,黄菊犹残枝。 鸣雁过长空,纤鳞泳清池。 气和未重裘,临水照须眉。 悠然据石坐,亦复出门嬉。 野老荷鉏至,一笑成幽期。
zhōng shuāng xuě wǎn   chū dōng zhèng jiā shí  
dān fēng wèi lín   huáng yóu cán zhī  
míng yàn guò cháng kōng   xiān lín yǒng qīng chí  
wèi chóng qiú   lín shuǐ zhào méi  
yōu rán shí zuò   chū mén  
lǎo chú zhì   xiào chéng yōu