东墙橘将熟催以长句

宋代 周紫芝
木奴袅袅半垂墙,故恼幽人苦未忙。雨细不妨无赖绿,帘疏时与可怜香。 谁将磊落黄金颗,为赋甘酸白雪囊。只有天公真解事,便须先借满林霜。
niǎo niǎo bàn chuí qiáng   nǎo yōu rén wèi máng fáng lài lián 绿   shū shí lián xiāng    
shuí jiāng lěi luò huáng jīn   wèi gān suān bái xuě náng zhǐ yǒu tiān gōng zhēn jiě shì biàn   便 xiān jiè mǎn lín shuāng