东平刘左车坎止春歌

宋代 张元干
先朝相国今几家,我嗟夫子鬓已华。 琼艘颇惯倒豪乳,老来手酿尊仍窪。 百年弹指法界观,万事过眼天女花。 聊学儿曹作春瓮,唤客取醉无等差。 夜眠不觉体平粟,卯颊共眩朝蒸霞。 养生妙处本无说,我辈岂解烧丹砂。 糟床正可珠的皪,石鼎莫放声咿哑。 东风遮幕雪埋屋,坎止斋中酒初熟。
xiān cháo xiàng guó jīn jiā   jiē bìn huá
qióng sōu guàn dào háo   lǎo lái shǒu niàng zūn réng
bǎi nián tán zhǐ jiè guān   wàn shì guò yǎn tiān huā
liáo xué ér cáo zuò chūn wèng   huàn zuì děng chà
mián jué píng   mǎo jiá gòng xuàn cháo zhēng xiá
yǎng shēng miào chù běn shuō   bèi jiě shāo dān shā
zāo chuáng zhèng zhū de   shí dǐng fàng shēng
dōng fēng zhē xuě mái   kǎn zhǐ zhāi zhōng jiǔ chū shú