东瓯令

清代 蒋士铨
莺低啭,龙怒鸣,一缕情丝去又停。非花非雾将人凝。 在玉指,中间迸,须臾裂竹两三声,林际数峰青。
yīng zhuàn   lóng míng   qíng yòu tíng fēi huā fēi jiāng rén níng
zài zhǐ   zhōng jiān bèng   liè zhú liǎng sān shēng   lín shù fēng qīng